<aside> ©️ IT: Từ A tới Á cho người ngoài ngành by @Rose Trinh
</aside>
Khi làm việc với network hay resource, một trong những điều không thể tránh được đó là mở quyền cho tất cả hay la giới hạn quyền truy cập lại.
Ví dụ như trong các bài viết trước có đề cập một số cơ chế như:
CORS: Cơ chế cho phép bạn kiểm soát nguồn nào được phép truy cập API của bạn từ trình duyệt, hạn chế những yêu cầu không mong muốn từ các domain không được cấp quyền.
Computer Network: LAN, WAN, IP, Firewall, DMZ
Firewall: Đóng vai trò giới hạn quyền truy cập vào hệ thống hoặc mạng lưới, chỉ cho phép các kết nối từ các IP, cổng, hoặc dịch vụ đã được cho phép.
Quá trình hạn chế quyền thường xoay quanh ba phương pháp chính:

https://www.youtube.com/watch?app=desktop&v=C-zdSiFWack
Access-Control-Allow-Origin: *: cho phép tất cả các nguồn đều có thể truy cập tài nguyên, nhưng điều này ít an toàn hơn. Cách phổ biến hơn là định danh các origin có quyền gọi (tức whitelist origins), ví dụ như Access-Control-Allow-Origin: <https://www.example.com>: chỉ các yêu cầu từ trang https://www.example.com mới được phép truy cập tài nguyên.